Chiều ba mươi tết
Trong sáu mươi mốt mùa Xuân đã đi qua cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi không ở nhà vào ngày ba mươi Tết. Dù rằng, ý nghĩ ấy đã từng thoáng qua trong...
Trong sáu mươi mốt mùa Xuân đã đi qua cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi không ở nhà vào ngày ba mươi Tết. Dù rằng, ý nghĩ ấy đã từng thoáng qua trong tôi không chỉ một lần.
Khi các con còn bé, tôi thường nhắc các con giữ mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp. Đồ đạc phải được sắp xếp hợp lý để dễ thấy, dễ tìm, dễ lấy khi cần. Nhiều khi bọn trẻ nghĩ đó là “vẽ chuyện”, là cầu toàn. Nhưng tôi tin rằng, một khi đã quen với trật tự, con người ta sẽ khó chấp nhận sự lộn xộn. Và từ những điều nhỏ bé ấy, dần dần hình thành nên kỹ năng sống, rèn luyện tư duy làm việc khoa học, hiệu quả.
Ngăn nắp không chỉ là cách đặt một món đồ đúng chỗ. Mà còn là cách đặt mình đúng vị trí trong cuộc đời.
Con người cũng giống như việc sắp xếp mọi vật. Mỗi người, đến một thời điểm nào đó, cần tự xác định vị trí nào là phù hợp và bình yên nhất cho mình - để mình nhẹ lòng, và người thân cũng được an tâm.
Nhiều năm nay, tôi xác định trung tâm dưỡng lão là nơi thích hợp với tôi. Ở đó, tôi sống trọn vẹn phần đời của mình trong sự chăm sóc chu đáo, còn những người thân yêu không còn phải thấp thỏm lo âu. Họ có thể yên tâm hoàn thành công việc, trách nhiệm, và những ước mơ riêng.
Sự lựa chọn ấy không phải là xa cách. Mà là một cách yêu thương khác - yêu thương bằng sự tự chủ và thấu hiểu.
Tôi không về nhà ngày ba mươi Tết. Nhưng mọi người lại tìm đến với tôi.
Chiều cuối năm vốn là khoảng thời gian quý giá và hiếm hoi nhất của mỗi gia đình. Vậy mà những anh chị hàng xóm thân thiết như ruột thịt vẫn dành cho tôi phần thời gian thiêng liêng ấy.
Tôi không biết nói gì hơn ngoài hai chữ cảm ơn - mà nói bao nhiêu cũng vẫn thấy chưa đủ. Cảm ơn chị Tĩnh: người chị cả của xóm, lúc nào cũng ấm áp và bao dung. Cảm ơn anh Lâm: luôn chu đáo, lặng lẽ quan tâm. Cảm ơn em Hiền: lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ không một lời so đo. Và bố con anh Hai của tôi: mang đến cả tiếng cười lẫn sự chở che quen thuộc.
Mọi người không chỉ đến. Mọi người mang theo cả một bầu trời thương nhớ.
Giữa chiều ba mươi không ở nhà, tôi bỗng hiểu ra một điều rất dịu dàng: Nhà không chỉ là một địa chỉ. Nhà là nơi có những người tìm đến ta, dù ta đang ở đâu.
Sáu mươi mốt mùa Xuân, tôi học được cách sắp xếp đồ đạc cho ngăn nắp. Và đến bây giờ, tôi học thêm một điều quan trọng hơn — sắp xếp lòng mình cho bình an.
Ngày ba mươi năm nay không có mái nhà cũ. Nhưng có đầy ắp yêu thương. Và như thế, với tôi, vẫn là một cái Tết trọn vẹn.