Thương nhớ những nghề không còn nữa...
Một hồi ức về những nghề mưu sinh đặc trưng thời bao cấp: tích kê quần áo, sửa xe đạp, mài dao kéo, cắt tóc dạo, bán kem và hàn dép.
Tác phẩm
Trang này gom phần để đọc: ký ức, truyện ngắn, suy ngẫm và trích sách. Câu chuyện về tác giả đã nằm riêng ở trang Câu chuyện.
Một hồi ức về những nghề mưu sinh đặc trưng thời bao cấp: tích kê quần áo, sửa xe đạp, mài dao kéo, cắt tóc dạo, bán kem và hàn dép.
Một bài viết nhiều ám ảnh sau khi xem Cô gái triệu đô, từ sự thấu cảm với Maggie đến niềm tin rằng khi câu chuyện còn chưa kết thúc, hy vọng vẫn còn phía trước.
Những dòng hồi tưởng và tri ân của Lê Thế Điệp dành cho các cháu điều dưỡng, cán bộ và nhân viên tại Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng.
Một suy ngẫm gần gũi về công nghệ: với người trẻ có thể là bệ phóng, với người già nhiều khi lại là thử thách đầy bối rối.
Từ thói quen đọc sách thuở nhỏ đến câu chuyện ngụ ngôn về con ngựa già dưới hố sâu, một suy ngẫm về tri thức, nghị lực và cách bước tiếp trong đời.
Một bài thơ người cha gửi con gái trước ngày sinh nhật, đi qua ký ức tuổi thơ, những năm tháng biến cố và lời chúc bình an cho con trên đường xa.
Một truyện kể cho cháu về ba người bạn nhỏ, cây đa đầu làng, chiếc hộp báu vật của tuổi thơ và bài học về gốc rễ quê hương.
Phần tiếp theo của Chiếc hộp dưới gốc đa, kể về Tèo và Hoa khi chọn con đường làm nông sạch, gìn giữ bộ rễ quê hương giữa nhiều cám dỗ.
Một suy ngẫm thẳng thắn về bản lĩnh đàn ông, trách nhiệm trong gia đình, chuyện say tỉnh và sự nương tựa lặng thầm của hôn nhân.
Tiếp nối suy ngẫm về việc khó nhất trong đời người, đây là những điều tối thiểu cha mẹ cần nói với con: tự lập, bản lĩnh, mở rộng tâm hồn, kiên cường và lương thiện.
Khi đi qua nhiều thăng trầm, tôi nhận ra việc khó nhất không nằm ngoài xã hội, mà ở ngay trong ngôi nhà của mình: nuôi dạy con cái thành người.
Từ những câu tục ngữ tưởng như xa vời, tôi dần hiểu ra giá trị của từng việc nhỏ mình còn có thể làm sau biến cố.
Một chiều thứ Bảy, nhóm bạn cấp ba bất ngờ đến thăm, kéo theo hơn bốn mươi năm ký ức tuổi học trò, tình bạn và thanh xuân ở thị xã Thanh Hóa.
Sở dĩ tôi ngày càng kể lể lắm điều, chuyện nọ xọ chuyện kia, hết chuyện cũ đến chuyện mới (hệt như một “mụ” lắm lời ở những làng quê xưa) là bởi công...
Khi mới có Facebook trên ti vi, vì phiên bản hạn chế và đang phải tập "đánh vật" với từng ký tự nên tôi không dám kết bạn bởi không thể tương tác được.
Năm ấy tôi đang học gần hết lớp hai. Những ngày gần đó trên radio liên tục báo tin giải phóng hết tỉnh này, rồi tỉnh kia... rất náo nức.
Trong cuộc đời mỗi con người, không thể nào tính đếm được bao nhiêu người đã đi ngang qua cuộc đời mình.
Khi các bậc phụ huynh lặng lẽ rời xa ta, lần lượt một… rồi hai… rồi ba… và cuối cùng là người sau cùng, ta mới thật sự thấm thía thế nào là một khoảng...
Sau chuyện con trâu bị long sừng dần lắng xuống, anh em tôi lại trở về với nhịp sống quen thuộc.
Cả cuộc đời làm việc của bố tôi gắn liền với những năm tháng đất nước bị các cuộc chiến tranh kéo dài, nối tiếp liên miên và gần như bị cô lập với thế giới.
Hồi tôi còn bé, khoảng sáu, bảy tuổi, bốn anh em tôi sống ở nhà chị gái của mẹ — quê tôi gọi là “Mẹ”.
Tôi đến với cuộc đời này, không phải trong sự chờ đợi trọn vẹn như một mong ước đã định hình.
Những năm cuối 1970, đầu 1980, tôi thường được đèo mẹ đi lễ đền Hàn Sơn mỗi độ tháng Giêng.
Chính vì vậy, chúng ta thường rất dễ coi thường nó. Ta xem sức khỏe như một điều hiển nhiên của cuộc sống, một thứ nhỏ bé và bình thường đến mức dường...
Có những buổi chiều ngồi thật lâu trước những bức ảnh gửi về, tôi bỗng thấy lòng mình lắng xuống một nhịp rất nhẹ và mỏng. Vẫn là khoảng trời ấy. Vẫn...
Ngày đầu tiên của năm làm việc mới, nhịp sống lại rầm rì trở về quỹ đạo quen thuộc. Người đi làm, kẻ đến lớp, người vào ca… tất cả như những bánh răng...
Cháu của tôi đưa cả nhà đến thăm tôi. Tôi là rắn Ất tỵ, cháu cũng rắn nhưng là Đinh Tỵ. Cháu tiến bộ hơn tôi nên có tới ba đứa con... Nhoáng cái đã mấy...
Từ rất sớm, cả gia đình một trong những người bạn VÀNG của mình đã có mặt. Thật là vui quá chừng. Bao nhiêu câu chuyện cứ thế mở ra, tự nhiên như chưa...
Mỗi độ Tết đến, khi lòng người lắng lại sau những ồn ào tất bật, ta thường có xu hướng nghĩ sâu hơn về những điều tưởng chừng rất cũ. Sáng mùng Hai, tôi...
Sáng ra thong thả hơn mọi ngày. Hai mẹ con con trai vào chúc Tết. Không ồn ào, không rôm rả lắm – chỉ những câu chuyện cần thiết về mấy ngày xuân, về dự...
Trong sáu mươi mốt mùa Xuân đã đi qua cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi không ở nhà vào ngày ba mươi Tết. Dù rằng, ý nghĩ ấy đã từng thoáng qua trong...
Ngày xưa, mình hay lặng lẽ quan sát mẹ và nhận ra một điều rất lạ: Chiều hai mươi chín Tết, mẹ thường có một tâm trạng khác hẳn. Không còn tất bật,...
Những ngày cuối cùng của năm Ất Tỵ đang lặng lẽ trôi nhanh. Hà Nội tưng bừng trong muôn vàn sắc màu: đào hồng e ấp, mai vàng rực rỡ, quất sai trĩu quả...
Chiều 24 tháng Chạp Ất Tỵ. Năm cũ chỉ còn lại vài nhịp thở. Ngoài kia, người người vội vã khép lại những điều còn dang dở, gom góp chút đủ đầy để bước...