Mồng năm Tết Bính Ngọ…
Từ rất sớm, cả gia đình một trong những người bạn VÀNG của mình đã có mặt. Thật là vui quá chừng. Bao nhiêu câu chuyện cứ thế mở ra, tự nhiên như chưa...
Từ rất sớm, cả gia đình một trong những người bạn VÀNG của mình đã có mặt. Thật là vui quá chừng. Bao nhiêu câu chuyện cứ thế mở ra, tự nhiên như chưa từng có những tháng năm xa cách.
Chuyện bắt đầu từ những ngày đầu tiên đi làm còn ngơ ngác trên đất Bỉm Sơn, khi trong túi chẳng có gì nhiều ngoài tuổi trẻ và niềm tin rất đỗi hồn nhiên. Rồi mỗi người một cách, lần lượt tạo lập gia đình, mang theo những nỗi khó khăn rất riêng mà chỉ người trong cuộc mới hiểu hết.
Thời gian lặng lẽ trôi…
Đến nay, các con đã lớn cả rồi. Nhưng có lẽ, các ông bố bà mẹ như chúng mình sẽ chẳng bao giờ quên được những ngày đầu tiên ấy: những ngày vừa chật vật, vừa đầy hy vọng; vừa lo toan, vừa tin rằng chỉ cần cố gắng thì ngày mai sẽ sáng hơn.
Gia đình bạn vừa về được một lúc thì người anh - cũng từ Bỉm Sơn, người mà mình luôn xem như anh trai ruột, lại đến.
Một niềm vui nữa lại mở ra.
Giá như hôm nay tất cả có thể gặp nhau cùng một lúc thì chắc tiếng cười còn rộn ràng hơn nữa…
Anh vẫn vậy, bao năm không đổi. Lúc nào cũng muốn hai anh em được ngồi cạnh nhau lâu nhất có thể. Và bao giờ cũng thế, anh nhất quyết phải nhìn thấy mình ăn xong bữa, rồi mới yên tâm ra về.
Những điều tưởng như rất nhỏ thôi…
Mà ấm đến tận lòng.
Ở cái tuổi này của mình, càng ngày mình càng nhận ra: cuộc đời rốt cuộc không đo bằng những gì lớn lao. Nó được đong đầy bằng những buổi gặp gỡ giản dị, những cái chờ nhau ăn hết bữa cơm, những người không cùng huyết thống nhưng thương mình như ruột thịt.
Mồng Năm Tết năm nay vì thế mà trở nên rất đặc biệt.
Không phải vì mâm cao cỗ đầy. Không phải vì điều gì rộn ràng bên ngoài.
Mà vì mình biết: giữa dòng đời nhiều đổi thay, mình vẫn còn đó những người bạn VÀNG, những người anh nghĩa tình, vẫn lặng lẽ ở bên, theo cách rất riêng của họ…
Thế là đủ đầy. Thế là ấm. Và thế là mình lại có thêm một mùa xuân để nhớ.
PS: Chiều tới vợ chồng cô cháu mới ngày nào còn là sinh viên, cùng 4 em nữa học trọ ở cạnh nhà mình với bao kỷ niệm vui buồn. Vậy mà giờ đây đã trưởng thành và là bà mẹ ba “thanh niên”, cũng mới bước đầu gia nhập hội U5… rồi đó(chỉ thanh niên đại diện chụp với ông). Mình mong sao Tết dài mãi hoặc vài ngày nữa lại…Tết.