Tôi và các cháu ở Diên Hồng
Những dòng hồi tưởng và tri ân của Lê Thế Điệp dành cho các cháu điều dưỡng, cán bộ và nhân viên tại Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng.
Tôi là Lê Thế Điệp - một trong số hơn 800 “cụ” hiện đang lưu trú tại các cơ sở của Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng.
Nhớ lại hơn 4 năm trước, sau 17 năm biến cố của cuộc đời, tôi đã đưa ra một quyết định lớn: rời xa mái nhà thân quen để đến với Diên Hồng cơ sở 4, khi đó nơi này mới khai trương được ít ngày.
Mặc dù trong lòng đã hạ quyết tâm rất cao, nhưng khi người nhà hoàn tất thủ tục và ra về, đối diện với không gian một mình, tôi không khỏi chạnh lòng. Mọi thứ xung quanh đều mới tinh, từ con người cho đến môi trường sống. Lúc ấy, chưa một ai kịp hiểu về tính nết hay thói quen sinh hoạt của tôi. Tâm trạng tôi khi đó giống hệt như một đứa trẻ ngày đầu tiên đến lớp: hoang mang, lạ lẫm và đầy lo âu về những ngày phía trước.
Đêm đầu tiên, người trực ca là một cháu điều dưỡng đang trong thời gian thử việc. Cháu chưa hiểu gì về tôi, mà tôi có cố giải thích thì cháu cũng khó lòng nghe rõ. Hơn nữa, ngay cả khi hiểu được, cháu cũng phải nghiêm túc chấp hành nội quy chung của trung tâm chứ chưa thể linh hoạt theo ý tôi khi chưa có lệnh của cấp trên.
Thấu hiểu hoàn cảnh đó và biết mình không thể làm khác, tôi chọn cách im lặng và chấp hành như tất cả mọi người: lên giường nằm ngủ từ lúc chưa đầy 18 giờ tối…
Chỉ cần kể đến đó, có lẽ mọi người cũng hình dung ra những câu chuyện “dở khóc dở cười” của một người có nhiều đặc thù riêng như tôi - từ dáng ngồi, cách nằm cho đến giờ giấc sinh hoạt mà tôi đã nhiều lần kể trong những bài viết… tất cả đều chưa có trong hồ sơ thông tin của các cháu.
Rất may mắn sau đó, cháu Lan Anh, cháu Trọng và sau này là Tiến Nam đã kiên nhẫn lắng nghe, bập bẹ hiểu được những gì tôi nói. Dần dần, các cháu trở thành cầu nối, hướng dẫn các bạn điều dưỡng khác cách giao tiếp với tôi. Tôi bắt đầu dùng màn hình tivi để nhắn tin, trao đổi công việc với các cháu. Nhờ vậy, giờ giấc sinh hoạt của tôi cũng được điều chỉnh lại cho phù hợp hơn. Các cháu rất nhiệt tình quan tâm chỉ đạo các bạn điều dưỡng thực hiện hầu hết những yêu cầu - xét ra rất chính đáng - của tôi, giúp tôi sớm thích nghi với cuộc sống dài lâu tại đây.
Trong giai đoạn đầu đầy bỡ ngỡ ấy, tôi nhớ mãi sự chăm sóc của cháu Phương (Thái Bình) nhưng chỉ một thời gian ngắn thì cháu nghỉ để xây dựng gia đình. Sau đó là các cháu Linh (Ốc bươu), Hải, Xuân, Lê Phương, và muộn hơn một chút là Thúy, Mai Lan, Quỳnh, rồi cháu Nhung (giờ đã chuyển sang cơ sở mới), Kim Thư. Kể cả các em, các cháu tổ tạp vụ như (Hiền, Hồng), ở bếp (Hà, Đong) cũng rất thân thiện và quan tâm, giúp đỡ tôi (nếu có thể). Theo thời gian, qua những cử chỉ chăm sóc ân cần hàng ngày, các cháu ngày càng hiểu tôi hơn, và tôi cũng cảm nhận được sâu sắc thái độ thân thiện, tấm lòng chân thành mà các cháu dành cho mình.
Là một người đã xác định sẽ gắn bó lâu dài với viện dưỡng lão, tôi luôn đối xử bình đẳng với tất cả các cháu, coi các cháu như con cháu trong nhà. Cuộc sống chung không tránh khỏi những lúc bất đồng ý kiến, nhưng tính tôi nói xong là thôi, không để bụng, không ghét bỏ ai. Tình cảm của tôi đối với các cháu luôn xuất phát từ sự trân trọng và tương xứng với những gì các cháu đã chăm chút cho mình.
Tôi cũng luôn tự răn mình phải đặt bản thân vào vị trí của người khác để thấu hiểu những điều được và chưa được, từ đó học cách cảm thông và chấp nhận thực tế. Tôi rất vui mừng trước sự phát triển vững mạnh của Diên Hồng ngày hôm nay - thành quả có sự góp phần của tập thể cán bộ, nhân viên và các cháu điều dưỡng.
Dù trong quá trình phát triển ấy, đôi lúc, đôi chỗ vẫn còn những điều, những người chưa thật hoàn hảo… Nhưng bù lại, Diên Hồng có những người lãnh đạo và cán bộ quản lý như cháu Lan Anh, cháu Trọng, Tiến Nam. Tuy giữa chú với mỗi cháu đôi khi cũng có lúc chưa thực sự thấu hiểu nhau, thiếu cảm thông nhưng sau tất cả, các cháu đều nhìn về đại cục để điều chỉnh công việc sao cho tốt nhất. Và đặc biệt là Trần Thúy Nga, dù bận trăm công nghìn việc quản lý, nhưng vẫn luôn quan tâm cặn kẽ từng ý kiến nhỏ của chú.
Chính những tấm lòng ấy, những con người ấy là những viên gạch hồng, cùng nhau xây dựng nên một mái nhà chung Diên Hồng ngập tràn niềm vui và ấm áp nghĩa tình cho những người cao tuổi như chúng tôi.