Ký ức

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ (mồng 6 Tết Bính Ngọ)…

Cháu của tôi đưa cả nhà đến thăm tôi. Tôi là rắn Ất tỵ, cháu cũng rắn nhưng là Đinh Tỵ. Cháu tiến bộ hơn tôi nên có tới ba đứa con... Nhoáng cái đã mấy...

2 phút đọc
Hình minh họa cho Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ (mồng 6 Tết Bính Ngọ)…

Cháu của tôi đưa cả nhà đến thăm tôi. Tôi là rắn Ất tỵ, cháu cũng rắn nhưng là Đinh Tỵ. Cháu tiến bộ hơn tôi nên có tới ba đứa con… Nhoáng cái đã mấy năm, các cháu đã nhanh lớn lên trông thấy. Đứa cao hơn, đứa chững chạc hơn, ánh mắt cũng bớt phần ngơ ngác ngày nào.

Nhưng khi bố các cháu muốn thử trí nhớ của Ông thì… bõ bèn gì.

Sức mấy mà chơi khó ông được. Tuy sống ở dưỡng lão, nhưng Ông chưa lẫn đâu nhé, hehe. Ông còn nhớ vanh vách chuyện hồi bố các cháu còn bé xíu, nghịch ngợm chẳng kém gì các con bây giờ. Nhắc đến đâu, chuyện hiện ra đến đó, rõ mồn một như vừa mới hôm qua.

Cả nhà cười rộn.

Bố mẹ các cháu có vẻ còn định “tranh thủ” dựa hơi Ông, nhờ Ông bơm thổi vài màn tuyên truyền gương người tốt việc tốt để các con cố gắng hơn nữa, chăm ngoan hơn nữa…

Nhưng Ông khoát tay, cười hiền:

— Thôi, thôi… các cháu đã có đủ những tố chất tốt đẹp ấy rồi. Cứ để cho chúng nó được hồn nhiên một chút. Tuổi thơ mà.

Câu nói nhẹ tênh mà vui.

Bọn trẻ nghe xong thì mắt sáng lên, như vừa được minh oan. Không khí trong phòng bỗng mềm lại. Không còn là buổi “kiểm tra thành tích”, mà trở về đúng nghĩa một cuộc thăm ông ngày Tết — có tiếng cười, có chuyện kể, có cả những cái nắm tay rất khẽ.

Ngoài kia, nắng xuân đã bắt đầu nhạt dần cái rực rỡ ban đầu. Những ngày Tết rộn ràng cũng đang chậm rãi khép lại.

Mồng 6.

Người lớn bắt đầu nghĩ đến công việc. Trẻ con chuẩn bị trở lại trường. Phố xá rồi sẽ đông lên, guồng quay quen thuộc của một năm mới lại tiếp tục.

Nhưng đâu đó, dư âm của Tết vẫn còn đọng lại (trong ánh mắt lũ trẻ khi nghe chuyện xưa của Ông), trong tiếng cười của cả nhà buổi chiều hôm ấy, và trong cảm giác rất rõ ràng rằng:

Tết không chỉ là mấy ngày nghỉ.

Tết là lúc người ta kịp ngồi lại gần nhau hơn một chút. Nhớ nhau nhiều hơn một chút. Và thương nhau… một cách rất bình thường.

Khép lại Tết Bính Ngọ, nhẹ nhàng vậy thôi, nhưng đủ ấm để mang theo suốt cả một năm dài phía trước.