"Cô gái triệu đô" - Tôi đã khóc vì thấy mình trong đó, nhưng tôi không chọn như Maggie...
Một bài viết nhiều ám ảnh sau khi xem Cô gái triệu đô, từ sự thấu cảm với Maggie đến niềm tin rằng khi câu chuyện còn chưa kết thúc, hy vọng vẫn còn phía trước.
Tối qua tôi xem bộ phim “Cô gái triệu đô” lần thứ hai trong 2 ngày.
Đã nhiều năm kể từ ngày bộ phim ra mắt, nhưng tôi mới biết đến nhờ một người chị giới thiệu. Xem xong mà trong lòng cứ nặng trĩu, như có điều gì đó còn mắc lại chưa thể gọi thành tên.
Có lẽ bởi thời điểm bộ phim ra đời, cũng gần như cùng với thời điểm biến cố lớn nhất trong cuộc đời đã xảy ra và quật ngã tôi…
Cuộc đời vốn dĩ vẫn thường thế, biến cố có thể đến bất cứ lúc nào, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một giây lơ là mất cảnh giác như Maggie và không cho cô dù chỉ là một chút một cơ hội để có thể làm lại…
Khi nhìn Maggie nằm bất động trên giường bệnh, từ một cô gái trẻ khỏe mạnh, đầy khát vọng, bỗng trở thành người hoàn toàn lệ thuộc vào người khác, tôi không chỉ xem phim nữa. Tôi như nhìn thấy câu chuyện của chính mình trong đó.
Tôi hiểu cảm giác bất lực.
Hiểu cảm giác bị nhốt trong một cơ thể không còn nghe theo ý muốn.
Hiểu cảm giác từ một người làm chủ cuộc đời mình, bỗng trở thành gánh nặng cho những người thân yêu nhất.
Tôi cũng từng muốn sớm được kết thúc.
Tôi đã từng thấy thế nào là sống không bằng chết.
Và hơn ai hết, tôi hiểu vì sao Maggie tuyệt vọng.
Bởi chính tôi cũng đã từng vật vã trong những cảm xúc đó suốt hơn mười năm trời.
Tôi cũng rất thấu cảm với Frankie.
Dưới góc nhìn của một người thầy, một người có lương tâm và trách nhiệm, ông đã làm điều mà ông tin là nhân đạo nhất đối với học trò của mình.
Đó không phải là hành động của sự vô cảm.
Ngược lại, đó là hành động của một tình thương quá lớn, đến mức sẵn sàng mang theo nỗi đau và sự day dứt suốt phần đời còn lại.
Tôi không phán xét Frankie.
Có lẽ trong hoàn cảnh ấy, không ai có quyền phán xét ai.
Tuy nhiên, nếu được phép nhìn bộ phim từ trải nghiệm cá nhân của mình, tôi lại có một suy nghĩ khác.
Đây là một tác phẩm điện ảnh rất xuất sắc, nhưng vẫn là một tác phẩm hư cấu. Vì yêu cầu về kịch tính và cảm xúc, bộ phim dường như dừng lại ở ngõ cụt của Maggie mà chưa đi tiếp con đường phía sau.
Con đường ấy rất dài.
Rất đau đớn.
Rất cô đơn.
Nhưng không phải lúc nào cũng chỉ có bóng tối.
Khi một cánh cửa khép lại, đôi khi cuộc sống vẫn âm thầm mở ra những cánh cửa khác.
Không phải ai cũng tìm thấy chúng.
Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng không tồn tại.
Nếu hơn hai mươi năm trước ai đó nói với tôi rằng một ngày nào đó tôi có thể dùng mũi để điều khiển thiết bị điện tử, có thể kết nối với mọi người qua mạng xã hội, có thể viết lại câu chuyện cuộc đời mình và chia sẻ những suy nghĩ với mọi người, có lẽ chính tôi cũng không tin.
Con người thường đánh giá tương lai bằng nỗi đau của hiện tại.
Nhưng cuộc sống nhiều khi lớn hơn sức tưởng tượng của chúng ta.
Bởi vậy, sau khi xem xong “Cô gái triệu đô”, điều đọng lại trong tôi không chỉ là nỗi buồn.
Mà còn là một suy nghĩ:
Có những lúc con người không thể thay đổi nghịch cảnh.
Nhưng đôi khi, chỉ cần còn sống, thời gian vẫn có thể làm được những điều tưởng như không thể.
Dù sao, đây vẫn là một bộ phim rất hay, rất nhân văn và rất đáng xem.
Một bộ phim khiến người ta không chỉ khóc cho Maggie, mà còn phải suy nghĩ về giá trị của sự sống, của lòng yêu thương và của sức mạnh tinh thần con người.
Với riêng tôi, đó là một bộ phim để lại nhiều ám ảnh.
Nhưng cũng là một bộ phim khiến tôi thêm tin rằng:
Khi câu chuyện còn chưa kết thúc, hy vọng vẫn còn ở phía trước.
Nếu bạn cũng đang ở “ngõ cụt” như Maggie, xin bạn hãy cho mình thêm một ngày. Chỉ một ngày thôi, biết đâu ngày mai cái mũi của bạn lại gõ được một dòng chữ làm đổi đời ai đó …
Em cảm ơn chị Phan Bạch Yến đã giới thiệu bộ phim cho nhóm.