Thuở ấy và ngày mai
Một bài thơ người cha gửi con gái trước ngày sinh nhật, đi qua ký ức tuổi thơ, những năm tháng biến cố và lời chúc bình an cho con trên đường xa.
Mai sinh nhật con rồi, con gái nhỏ của cha
Nhìn lại chặng đường dài, mắt nhòe trong sương gió
Năm tháng tuổi đầu đời, khi biến cố ập đổ
Cha ngỡ mình gục ngã… con kêu cha gượng dậy.
Tám tháng tuổi vịn giường, cái miệng xinh mím chặt
Biết cầm chiếc khăn nhỏ, lau môi cha vụng dại
Cha ngỡ ngàng nhìn con, mà thương đau thắt ruột…
Tròn một tuổi thơ ngây, con về với ông bà ngoại
Bà chăm chút nâng niu bằng tất cả yêu thương
Nên con đã thuộc làu từng mặt chữ, tên rau
Điều không tưởng… nếu con cứ ở lại thành phố.
Lên bốn tuổi bướng bỉnh, thích làm nũng bên cha
Ép cha phải ngồi xem cùng chương trình cổ tích
Dọa chới với mép giường cho cha lo, cha sợ
Rồi khanh khách cười vang đầy hồn nhiên, sung sướng.
Trời đổ cơn mưa rào, đôi chân trần hăm hở
Cứ tuông ra đuổi theo bóng cá cờ theo nước
Mặc kệ cha ngồi đợi, mắt dõi theo.
Lên cấp hai lớn dần, những buổi đi học về
Con lại thích ngồi im, nghe cha kể chuyện cũ
Chuyện ngày xửa ngày xưa, một thời nhiều gian khổ
Nuôi lớn dần trong con những thấu hiểu, yêu thương.
Giờ con đã lớn khôn, tự bước tiếp dặm đường
Một nẻo đường con phải tự tìm ra, không có ai chỉ lối
Đi xa lập nghiệp, nơi phồn hoa đất khách
Cha chỉ biết nhìn theo, lòng nặng niềm tự trách
Chẳng giúp được cho con điều gì lớn lao hơn…
Nhưng con ơi hãy nhớ, giữa sóng gió dập dờn
Cha luôn ở phía sau, là bến bờ lặng lẽ
Chúc con gái của cha luôn vững vàng, mạnh mẽ
Đón may mắn, bình an trên vạn nẻo con bước.
Hạnh phúc và thành công sẽ vẹn giữ câu thề
Chúc mừng sinh nhật con, niềm tự hào và hy vọng của cha!
Ảnh kỷ niệm




Hà Nội 27/5/2026
Thân tặng con gái.
Lê Thế Điệp.