Công nghệ: Đầy tớ tốt hay ông chủ tồi?
Một suy ngẫm gần gũi về công nghệ: với người trẻ có thể là bệ phóng, với người già nhiều khi lại là thử thách đầy bối rối.
Hôm nọ (giữa tháng 5), tôi cứ ngỡ chỉ vài ngày nữa là sẽ hoàn thành được cuốn sách chính của mình. Ấy vậy mà đến hôm nay, tôi vẫn như gà mắc tóc bởi những Google doc, Wod (.doc), file pdf… tệp này rồi tệp kia hành cho lên bờ xuống ruộng.
Chưa hết, ông bạn tôi cũng kể chuyện bị cái mã OTP hành cho ra bã, tôi ngồi ngẫm ra câu này chưa bao giờ sai, nhất là với bọn già chúng tôi.
Với bọn trẻ, nó là “trợ lý xịn”:
Thằng bé Nguyễn Phùng Hưng sinh 2005, học trường huyện thôi mà tự mày mò lập trình, ẵm học bổng toàn phần sang Mỹ. Lại còn đầy cháu Gen Z ngồi nhà, gõ máy tính, tháng kiếm tiền tỷ nhờ bán hàng online. Với chúng nó, công nghệ đúng là bệ phóng.
Nhưng cũng chính nó là “ông chủ” ác ôn:
Bệnh viện Bạch Mai, Tâm thần TW giờ tiếp nhận cả đống thanh niên nhập viện vì nghiện game, nghiện TikTok. Toàn học sinh giỏi cả, mà cắm mặt vào màn hình 15-16 tiếng/ngày, rồi trầm cảm, bỏ học, có đứa còn cướp tiền nạp game. Giao đời mình cho nó, nó cai trị lại mình.
Còn cái thân già này thì…
Chao ôi là nhục. Muốn chuyển file Google Doc sang Wod (.doc) mà toát mồ hôi. “Quét mã QR”, “định danh tài khoản”, “chuyển dòng tiền”… nghe như tiếng Tây. Bấm nhầm một cái là đi tong. Ông bạn tôi kể “mình ra ngân hàng, nhân viên bảo ‘bác quét mã đi ạ’, mình giơ điện thoại lên chụp như chụp ảnh thẻ 😂”.
Nhiều lúc thấy bọn mình như nô lệ ngơ ngác giữa thời đại số. Vừa lệ thuộc nó, vừa sợ nó, vừa bị nó bỏ lại.
Nên tôi nghiệm ra:
Công nghệ nó chỉ là cái búa. Đập được nhà, mà cũng đập được vào tay mình.
Bọn trẻ cần tỉnh để không bị nó nuốt mất khát vọng. Còn bọn già chúng tôi thì chỉ xin con cháu kiên nhẫn chỉ dạy, đừng mắng “sao bố chậm thế”.
Đừng để chiếc điện thoại thông minh điều khiển một cuộc đời thông minh, các bạn ạ!
P/S: Ai còn bị mã OTP hành như bạn tôi không? Điểm danh cái cho đỡ tủi 😅. Riêng tôi thì nói thật không có cái vinh dự được xài OTP 😩