Trâu húc nhau
Hồi tôi còn bé, khoảng sáu, bảy tuổi, bốn anh em tôi sống ở nhà chị gái của mẹ — quê tôi gọi là “Mẹ”.
Hồi tôi còn bé, khoảng sáu, bảy tuổi, bốn anh em tôi sống ở nhà chị gái của mẹ — quê tôi gọi là “Mẹ”.
Việc chăn trâu chủ yếu là của anh Hai. Khi rảnh, anh Ba hoặc chị có thể phụ. Còn tôi — thích thì theo, không thì lại tụm năm tụm ba với lũ bạn tha thẩn khắp nơi, với những trò mà chỉ có chúng tôi mới có thể “sáng tạo” nên.
Hôm ấy, hiếm hoi cả bốn anh em cùng đi.
Bãi chăn trâu như một sân chơi tuổi thơ. Trẻ con, trâu bò, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười, tiếng roi quất vun vút. Tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh rất quen thuộc với trẻ chăn trâu thời đó.
Nhàn cư vi bất thiện.
Lũ trẻ chăn trâu thì chẳng thiếu gì những trò nghịch ngợm. Và hôm đó, chúng tôi nghĩ ra một trò mà đứa nào cũng thấy rất khoái
cho trâu húc nhau.
Chú trâu nhà tôi là trâu mộng, màu bạc, to khỏe và rất đẹp. Nó nổi tiếng là dữ. Vậy mà anh Hai lại thu phục được — chỉ cần một tiếng gọi hay một cái vung roi nhẹ là nó nghe theo răm rắp.
Thế nên khi “vào cuộc”, ai cũng háo hức.
Hết con này đến con khác. Trâu nhà tôi thắng.
Lại một con khác. Vẫn thắng.
Lũ trẻ hò reo như xem hội. Còn tôi, đứng sát bên anh Hai, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tự hào, vừa hồi hộp.
Rồi đến trận cuối.
Một đối thủ được dắt ra — cũng to, cũng khỏe, và lần này có vẻ ngang tài.
Hai con trâu đứng đối diện. Chúng nện móng xuống cỏ. Gườm nhau. Phì mạnh. Cúi thấp đầu.
Rồi lao vào.
Sừng khóa chặt vào nhau. Hai thân hình gồng lên. Mắt đỏ lừ. Chân choãi ra, ghìm xuống đất.
Chúng giằng co từng chút một.
Khi con này cố rướn lên, con kia lại ghìm xuống. Khi con này tìm cách hất đầu, con kia lập tức ép lại.
Từng tấc đất bị giành đi, rồi giật lại trong im lặng căng thẳng.
Rồi thế trận bắt đầu nghiêng.
Trâu nhà tôi dần dần đẩy lùi đối thủ — từng chút, từng chút một. Đã được hơn một mét.
Lũ trẻ vỗ tay, reo ầm lên:
“Xong rồi… xong rồi… nhà vô địch!”
Đúng lúc tất cả đều tin rằng trận đấu đã kết thúc…
bất ngờ xảy ra.
Con trâu kia, trong nỗ lực cuối cùng để thoát thân, bỗng gặc mạnh đầu — như muốn rút ra để quay chạy.
Nhưng ngay sau cú giật ấy…
tiếng rống đau đớn vang lên.
Và kẻ vùng ra bỏ chạy…
lại chính là trâu nhà tôi. Không thể hiểu nổi, Chuyện gì đã xảy ra trong khoảnh khắc đó.
Chỉ biết rằng: Từ người anh hùng bất bại, Sang kẻ thua cuộc trong đớn đau. Có thể chỉ là một chớp mắt.
Thật kinh hoàng khi nghe. Tiếng tru đau đớn của những gì mà ta yêu quý và ngưỡng mộ.
Chú trâu nhà tôi điên cuồng…chạy. Một bên sừng đỏ lòm, rướm máu. Trên bãi cỏ còn lại chiếc vỏ sừng đen bóng — niềm kiêu hãnh của một “chàng trai” đã quen với chiến thắng.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt.
Cả bãi chăn trâu lặng đi. Không còn một tiếng reo. Chỉ còn những gương mặt tái đi vì hoảng hồn.
Trên đường về, mấy anh em tôi lặng thinh.
Nỗi háo hức ban đầu biến mất. Chỉ còn lại một cảm giác nặng nề — khó gọi thành tên.
Về đến nhà, “Mẹ” và bác khẩn trương nấu cháo, rồi gọi y tá thú y đến chăm sóc cho “thương binh”.
Vừa làm, bác vừa nói:
trâu bò thay vỏ sừng cũng giống như người ta thay móng tay thôi.
Có lẽ, bác và Mẹ nói vậy… để chúng tôi bớt áy náy.
Nhưng trong lòng tôi khi ấy, không phải chỉ là lo cho con trâu.
Mà là một điều gì đó khác — mơ hồ, nhưng đủ để nhớ suốt đời.
Sau này lớn lên, nghĩ lại, tôi hiểu:
tuổi thơ không chỉ có những trò nghịch ngợm vô tư, mà còn có những khoảnh khắc đầu tiên khiến ta chạm vào ranh giới của đau đớn và mất mát.
Rất nhẹ thôi. Nhưng đủ để ở lại suốt đời.