Là đàn ông phải sao?
Một suy ngẫm thẳng thắn về bản lĩnh đàn ông, trách nhiệm trong gia đình, chuyện say tỉnh và sự nương tựa lặng thầm của hôn nhân.
Hỏi vậy thôi, chứ tôi biết chẳng bao giờ có một câu trả lời gọi là “chuẩn mực”. Cũng như bao chuyện khác ở đời, mỗi người một góc nhìn, mỗi nhà một cảnh, ai cũng tự có đáp án cho riêng mình.
Nhưng với góc nhìn của tôi, đã là đàn ông thì phải ra dáng đàn ông: có chính kiến, hơi bảo thủ một chút, và thậm chí… có một tí gia trưởng cũng chẳng sao.
Cái “gia trưởng” hợp lý của đàn ông
Nói đến hai chữ “gia trưởng”, nhiều người thường nghĩ ngay đến sự độc đoán, mù quáng theo kiểu “chuyện gì cũng phải nghe theo ý tôi”.
Nhưng cái gia trưởng tôi muốn nói ở đây là sự gánh vác. Đó là bản lĩnh dám đưa ra quyết định vào những thời khắc then chốt, và mọi quyết định ấy đều dựa trên cái lý, cái tình, vì lợi ích chung của cả gia đình.
Tôi tin rằng, những người phụ nữ khôn ngoan và có trí tuệ sẽ chẳng bao giờ phản đối cái sự gia trưởng hợp lý ấy của chồng. Bởi đằng sau sự cứng rắn đó, chính là một bờ vai vững chãi để họ tựa vào.
Đa số chị em phụ nữ bây giờ đều thích một hình mẫu chồng lý tưởng: đi thưa về gửi, đúng giờ giấc, không “quỹ đen”, cơm nhà đều đặn và nghe lời vợ một cách ngoan ngoãn. Thấy bóng dáng chân dài ngoài đường là mắt phải nhìn thẳng, tuyệt đối không liếc ngang liếc dọc. Ra ngoài thì phải ga-lăng, kiếm nhiều tiền, nhưng về nhà vợ nói là phải nghe, vợ đe là phải sợ.
Nói thật, một người đàn ông “hoàn hảo” theo kiểu rập khuôn như thế, xem ra lại chẳng có chút khí chất đàn ông nào. Bản lĩnh đàn ông được tôi luyện từ sương gió cuộc đời, chứ không phải từ sự khép nép trong xó bếp.
Chuyện say và chuyện tỉnh
Lại nói về thói quen sinh hoạt, đàn ông uống rượu với tần suất cao hay nghiện ngập thì rõ ràng là không nên. Nhưng khi có lý do chính đáng, có việc cần thiết, chuyện giao bôi vài ba chén trong mức độ kiểm soát được mình là điều bình thường.
Đời đàn ông, ai mà chẳng có đôi lần say. Nhưng say phải có nguyên tắc: không say thành hệ thống; quan trọng nhất là đã uống rồi tuyệt đối không lái xe, phải chuẩn bị trước các phương án an toàn tuyệt đối cho bản thân trước khi rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
Chị em phụ nữ nên hiểu và cảm thông cho điều này, chứ đừng đòi hỏi một sự “vô trùng” tuyệt đối. Bởi vì, chỉ có những chàng trai cả đời chỉ biết uống sữa và nước ngọt thì mới đạt được cái chuẩn mực tinh khiết ấy mà thôi.
Nhìn rộng ra, chúng ta đã nhiều lần được xem những bức ảnh lay động về phụ nữ miền núi cùng chồng đi chơi chợ phiên. Khi ra về, anh chồng say xỉn nằm lăn quay ra vệ đường, cô vợ chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, che ô chờ chồng tỉnh dậy rồi lại cùng nhau dắt tay về nhà.
Cái hay, cái đẹp của người phụ nữ vùng cao nằm ở chỗ: khi đã làm vợ, dù là một năm hay vài mươi năm, họ vẫn giữ vẹn nguyên thiên chức của mình. Trong cách họ đối xử với chồng, có một chút chịu đựng của tình yêu, và có cả sự thông cảm sâu sắc của tình bạn.
Đó là điều mà có lẽ, nhiều phụ nữ miền xuôi hiện đại bận rộn, sắc sảo khó lòng mà có được.
Hôn nhân là sự dịch chuyển của con số 10
Một chuyện tình đẹp vốn là sự cân bằng giữa tình bạn và tình yêu.
Khi mới yêu, tình bạn có thể chiếm phần ít, tình yêu chiếm phần nhiều. Nhưng khi đã thành vợ thành chồng, cùng nhau đi qua giông bão, tỷ lệ ấy sẽ dịch chuyển. Tình yêu nồng cháy thuở ban đầu sẽ nhường chỗ cho tình nghĩa, sự thấu hiểu và sẻ chia của những người tri kỷ.
Dù tỷ lệ giữa “bạn” và “yêu” có thay đổi thế nào, chỉ cần tổng số của chúng luôn tròn trịa ở con số 10, thì đó đã là một cuộc hôn nhân thành công.
Người đàn ông chân chính phải luôn khắc cốt ghi tâm điều này: khi một người phụ nữ chấp nhận bước chân đi theo mình, nghĩa là cô ấy đã đặt trọn cả thanh xuân và niềm tin vào mình.
Từ khoảnh khắc đó, sự thành bại, hạnh phúc hay khổ đau của một gia đình phần lớn nằm ở bản lĩnh của người đàn ông.
Đàn bà cho dù họ có tham lam, có lắm lời, hay đôi lúc có “gớm ghê” đi chăng nữa, nghe thì to tát vậy thôi nhưng đó lại là nét đáng yêu nhất ở chị em, vì suy cho cùng cũng chỉ vì vun vén cho cái tổ ấm này.
Chính những thứ “quá”, những điều “lắm” ấy của đàn bà lại chính là cái dây cương, là ranh giới vô hình để người đàn ông đi đâu, bay nhảy cỡ nào, cuối cùng vẫn biết đường mà tìm về.
Gì thì gì, xét cho cùng, nếu không có một người đàn bà đứng ở phía sau làm hậu phương, thì cái gọi là sức mạnh và hoài bão của đàn ông, suy cho cùng cũng chẳng dùng vào được việc gì cho ra hồn cả.