Ký ức

Sức khỏe

Chính vì vậy, chúng ta thường rất dễ coi thường nó. Ta xem sức khỏe như một điều hiển nhiên của cuộc sống, một thứ nhỏ bé và bình thường đến mức dường...

2 phút đọc
Hình minh họa cho Sức khỏe

Sức khỏe là thứ mà hầu hết con người đều từng có.

Chính vì vậy, chúng ta thường rất dễ coi thường nó. Ta xem sức khỏe như một điều hiển nhiên của cuộc sống, một thứ nhỏ bé và bình thường đến mức dường như không đáng để nghĩ tới. Nó giống như không khí quanh ta: luôn có đó, nên ta quên mất giá trị của nó.

Khi còn khỏe mạnh, con người thường mải mê chạy theo rất nhiều thứ khác: công việc, tiền bạc, danh vọng, những hơn thua nhỏ nhặt trong cuộc đời. Ít ai dừng lại để tự hỏi rằng mình đang nắm giữ điều quý giá đến nhường nào.

Chỉ đến khi sức khỏe rời bỏ ta, dù vì bất kỳ lý do gì, ta mới nhận ra cái giá phải trả lớn đến thế nào.

Khi đó, con người lập tức đánh mất rất nhiều thứ tưởng như bình thường nhất: sự tự do, sự tự chủ, khả năng tự quyết định cuộc sống của chính mình. Những việc giản dị nhất trong đời sống hằng ngày bỗng trở nên khó khăn, hoặc hoàn toàn phải nhờ đến sự trợ giúp của người khác.

Trong cuộc đời, con người có thể mắc nhiều sai lầm. Ta có thể thất bại trong công việc, mất mát về tiền bạc, hay vấp ngã trong những dự định lớn lao. Nhưng nếu còn sức khỏe, ta vẫn còn cơ hội để đứng dậy, để sửa sai và để bắt đầu lại.

Còn khi sức khỏe đã mất đi, mọi cơ hội đều tiêu tan hoặc cũng trở nên mong manh hơn rất nhiều.

Bởi vậy, đến một lúc nào đó, sau những trải nghiệm của cuộc đời, người ta mới hiểu ra một điều tưởng chừng rất giản dị:

Sức khỏe chính là ranh giới mong manh giữa hạnh phúc và địa ngục trong cuộc đời mỗi con người.

Khi còn sức khỏe, ta có cả một thế giới rộng lớn để bước đi. Khi đánh mất nó, thế giới ấy bỗng thu nhỏ lại, đôi khi chỉ còn gói gọn trong một căn phòng, một chiếc giường, hay trong sự phụ thuộc vào người khác.

Và lúc ấy, ta mới thấm thía rằng:

Trong tất cả những gì con người có thể sở hữu trong cuộc đời, sức khỏe có lẽ là tài sản quý giá nhất – nhưng cũng là thứ mà con người thường nhận ra giá trị của nó muộn nhất.

Cứ mỗi lần nhìn thấy em “thiêu thiếu” này là mình lại muốn làm cái gì đó.