Gia đình

Tiếng gọi tình thân

Chiều 24 tháng Chạp Ất Tỵ. Năm cũ chỉ còn lại vài nhịp thở. Ngoài kia, người người vội vã khép lại những điều còn dang dở, gom góp chút đủ đầy để bước...

2 phút đọc
Hình minh họa cho Tiếng gọi tình thân

Chiều 24 tháng Chạp Ất Tỵ. Năm cũ chỉ còn lại vài nhịp thở. Ngoài kia, người người vội vã khép lại những điều còn dang dở, gom góp chút đủ đầy để bước sang một mùa xuân mới với hy vọng bình an.

Giữa dòng chảy tất bật ấy, cô cháu gái của mình vẫn nhất định đến thăm cậu. Bỏ lại phía sau bao công việc cuối năm, bao lo toan không tên. Sự “nhất định” ấy làm lòng mình ấm lại. Ở cái tuổi này, người ta hiểu rằng: không phải cuộc hẹn nào cũng có thể dời, và không phải cuộc gặp nào cũng còn dịp cho lần sau.

Theo vai vế họ hàng, mình là “cậu”, cháu là “cháu”. Nhưng tuổi tác thì xêm xêm nhau. Cuộc đời con người vốn giống như ở giữa con nước lớn, mỗi phận người bị đẩy về một phía hệt như những cánh lục bình, có khi dạt xa nhau đến mấy chục năm trời. Lần đầu cậu cháu gặp nhau đã hơn bốn mươi năm trước. Thời gian đủ dài để tóc đổi màu, đủ sâu để mỗi người trải qua bao thăng trầm… vậy mà ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ngày gặp lại, cháu đã lên chức bà ngoại. Còn mình, vẫn là “ông trẻ” giữa cuộc đời. Con trai cháu (một chàng trai cao ráo, sáng sủa) đưa mẹ đến thăm cậu. Thế là trong một buổi chiều cuối năm, mình vừa làm cậu, vừa được làm… ông. Ngẫm ra, đời người cũng thú vị theo cách rất riêng của nó.

Chúng tôi ngồi bên nhau, nhắc chuyện xưa, kể chuyện nay, và nói về những điều còn mong mỏi phía trước. Ngoài kia dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Còn trong khoảnh khắc nhỏ bé ấy, thời gian như chậm lại, chỉ còn tình thân lặng lẽ chảy qua từng câu chuyện.

Tết sắp đến rồi. Mỗi năm đi qua là thêm một lớp ký ức. Chỉ mong những cuộc gặp cuối năm luôn đủ kịp, để yêu thương không phải đợi chờ và lòng người còn kịp ấm.

P/S: Mải chuyện quá quên chụp hình kỷ niệm. Thôi thì xin gửi lại một tấm ảnh cũ của cháu, như một cách giữ lại chút thời gian.