Những người bạn không gặp
Khi mới có Facebook trên ti vi, vì phiên bản hạn chế và đang phải tập "đánh vật" với từng ký tự nên tôi không dám kết bạn bởi không thể tương tác được.
Khi mới có Facebook trên ti vi, vì phiên bản hạn chế và đang phải tập “đánh vật” với từng ký tự nên tôi không dám kết bạn bởi không thể tương tác được.
Ban đầu, bạn Facebook của tôi chỉ là trong nội bộ gia đình, sau khá hơn là những người bạn chí cốt, tới lúc sử dụng tốt hơn và có thể viết được bài thì mới mở rộng ra… Nhưng phải thú thật một điều là tôi không thích số lượng bạn lớn, quá khả năng có thể tương tác với nhau thường xuyên.
Trong hai năm đầu, số lượng bạn chỉ đóng khung trong đại gia đình và những người bạn học cũ. Bởi Facebook trên ti vi có rất nhiều điểm yếu và tốc độ xử lý của tôi cũng không thể nhắn tin online được, thậm chí còn phải dè dặt khi trả lời cmt bài viết.
Sau khi được cháu Hồng Tuyến trang bị bút mũi và chuyển sang dùng iPad, nhất là khi tôi đăng chuyện kể về những gì mình đã trải qua, thì đã có rất nhiều lời mời kết bạn Facebook.
Tôi thực sự cảm động khi nhận được những cmt chứa đựng rất nhiều tình cảm, lời động viên chân thành của các cô chú, anh chị, bạn bè trên mọi miền Tổ quốc. Có nhiều anh chị, các bạn, các cháu đang sống và làm việc ở nhiều quốc gia khác nữa. Đặc biệt là có một số bạn người nước ngoài, mà nhiều nhất là các bạn Cu Ba.
Cùng với đó là nhiều lời mời kết bạn. Nhưng như tôi đã nói về cá tính của mình, tôi rất thận trọng và xin lỗi đa phần những tấm lòng rộng mở đó. Chỉ nhận lời một số ít anh chị và những bạn nhiệt tình nhất.
Lúc cao điểm nhất, tôi có khoảng gần 50 người bạn Cu Ba, các bạn đều rất tốt bụng và nhiệt tình. Sau một thời gian, mỗi ngày tôi lại nhận được thêm nhiều lời mời nữa, phần lớn là bạn bè của những người bạn. Không muốn các bạn nặng lòng và mất thời gian với tôi (bởi các bạn rất quan tâm và thích những hoạt động sôi nổi), tôi đành nói lời xin lỗi các bạn và tạm biệt, chỉ giữ lại một số rất hạn chế cho đến bây giờ.
Ngoài bạn bè cũ ra, hầu như với tất cả các bạn mới, chúng tôi đều chưa gặp nhau bao giờ, nhưng dường như đã thấu hiểu nhau từ lâu qua từng con chữ.
Thế giới ảo, đối với nhiều người có thể là nơi ồn ào, thị phi. Nhưng với một người “ngồi bền bỉ” như tôi, đó lại là nơi chứng kiến biết bao tình cảm chân thành và cảm động nhất.
Có những người bạn mỗi sáng đều gửi một lời chúc bình an, có những người chỉ lặng lẽ thả một trái tim dưới bài viết dài của tôi. Họ không cần tôi phải trả lời ngay lập tức, vì họ hiểu mỗi dấu phẩy, mỗi dấu chấm của tôi đều được đánh đổi bằng sự kiên trì của một đầu mũi.
Điều làm tôi trăn trở nhất là sự nhiệt tình của các bạn quốc tế, đặc biệt là các bạn Cu Ba. Sự sôi nổi, yêu đời của họ giống như một luồng gió mạnh thổi vào căn phòng tĩnh lặng của tôi. Nhưng tôi hiểu giới hạn của mình. Việc duy trì một mối quan hệ cần sự vun đắp và tương tác, mà tôi thì không muốn mình trở thành một “người bạn hờ hời”. Vậy nên tôi chọn cách dừng lại với số đông để giữ lại sự sâu sắc với số ít. Sự từ chối ấy không phải vì kiêu kỳ, mà vì tôi trân trọng thời gian của họ và trân trọng cả sự hữu hạn của sức khỏe chính mình.
Trong số rất nhiều “người bạn không gặp” ấy, có những mối nhân duyên khiến tôi thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Có những người đang ở đỉnh cao của thành công nhưng lại chia sẻ với tôi về những khoảng trống trong lòng họ. Có những người cũng đang chiến đấu với bệnh tật, lấy bài viết của tôi làm điểm tựa. Lúc này, tôi nhận ra chiếc bút cảm ứng và màn hình iPad không còn là thiết bị điện tử đơn thuần. Chúng là chiếc cầu nối xóa tan khoảng cách giữa một người bất động ở Hà Nội với một người bạn có thể ở bất kỳ nơi đâu trên khắp địa cầu.
Hóa ra, để chạm vào nhau, con người ta không nhất thiết phải dùng đến đôi tay. Chúng ta chạm vào nhau bằng sự đồng cảm, bằng những rung động của lương tri và bằng những câu chuyện thật đến mức đau lòng nhưng cũng đầy hy vọng. Tôi gọi đó là những “người bạn tâm giao trong thinh lặng”. Chúng tôi chưa bao giờ nắm tay, chưa bao giờ có một lần gặp mặt. Nhưng trong thế giới của cuộc sống, chúng tôi đã cùng nhau đi qua rất nhiều dặm dài của cảm xúc. Và tôi biết ơn họ - những người đã chấp nhận một người bạn viết bằng mũi, chậm chạp nhưng luôn chân thành. Họ chính là những gàu nước quý giá, giúp tôi tát cạn nỗi cô đơn để lấp đầy bằng tình yêu thương giữa người với người.
Một trong những người bạn mới và tốt mà tôi biết ơn rất nhiều ấy là bạn PT. Bạn đã tình cờ đọc được các bài viết của tôi, ban đầu bạn cứ nghĩ rằng tôi là một người bình thường. Có những điều bạn chưa hoàn toàn đồng quan điểm với tôi, nhưng bạn vốn là người chín chắn, sâu sắc và chu toàn nên không cmt thẳng vào bài viết mà nhắn tin trao đổi… Tôi dẫn chứng thêm bằng bài viết khác, qua đó bạn mới biết rõ về hoàn cảnh và thực tại của tôi…
Bạn vốn là người tốt, sống nội tâm và rất có bản lĩnh trong cuộc sống, vì vậy dễ dàng thấu cảm với hoàn cảnh và phần nào đó cảm phục sự cố gắng của tôi, một cách rất bao dung và chân thành.
Là một giáo viên dạy Văn, bạn góp ý thẳng thắn khi tôi mắc lỗi về văn phong, ngữ pháp… Vốn là một người viết tay ngang nên ban đầu tôi cũng có chút tự ái, nhưng chính sự nghiêm túc của bạn đã giúp tôi hiểu rằng: Tôn trọng câu chữ cũng chính là tôn trọng độc giả… Qua những góp ý của bạn mà bài viết của tôi ngày càng chỉn chu hơn. Chúng tôi đã là những người bạn chân thành và thẳng thắn, nhưng chỉ giúp nhau những việc có thể và thiết thực nhất. Chính vì vậy trong thời gian cháu Hồng Tuyến bận việc sinh cháu Dứa, bạn là người được tôi tin tưởng nhờ chăm sóc bút mũi. Chiếc bút ấy không chỉ là công cụ, nó là “vật báu” duy nhất nối tôi với cả thế giới.
Và quả thật, bạn đã không phụ lòng tin của tôi cùng cháu Tuyến. Từ những hướng dẫn và chuẩn bị của cháu, bạn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ cho bút của tôi không hề có một giây phút gián đoạn. Ngoài ra bạn còn trang bị cho tôi đầy đủ vật liệu và dụng cụ, để có thể nhờ các cháu điều dưỡng chỉnh xe lăn hay bút mũi khi cần.
Có những lúc ngồi một mình, tôi nhìn hộp dụng cụ và những vật liệu dự phòng sửa mũi mà bạn đã trang bị đầy đủ, lòng bỗng thấy nghẹn ngào. Một người giáo viên Văn, vốn tỉ mẩn với từng con chữ trên bục giảng, giờ đây lại tỉ mẩn, ngăn nắp với từng đầu silicon, từng sợi dây chun… để “đôi tay” của tôi không bao giờ bị ngắt quãng, chỉ bằng một tấm lòng trong veo như một… thiên thần. Tình bạn ấy, không cần những lời hoa mỹ, không cần những buổi cà phê hàn huyên, nó nằm ở sự lặng lẽ tiếp sức. Bạn không chỉ sửa lỗi ngữ pháp cho bài viết của tôi, mà dường như bạn còn đang cùng tôi “sửa” lại những khiếm khuyết của số phận bằng sự bao dung và trách nhiệm.
- Không bao giờ tôi có thể hết biết ơn những người bạn như cháu Hồng Tuyến hay PT. Và còn rất nhiều, rất nhiều… người bạn như thế nữa.