Ngày cười mỏi cả hàm
Sáng ra thong thả hơn mọi ngày. Hai mẹ con con trai vào chúc Tết. Không ồn ào, không rôm rả lắm – chỉ những câu chuyện cần thiết về mấy ngày xuân, về dự...
Mùng Một Tết Bính Ngọ:
Sáng ra thong thả hơn mọi ngày. Hai mẹ con con trai vào chúc Tết. Không ồn ào, không rôm rả lắm – chỉ những câu chuyện cần thiết về mấy ngày xuân, về dự định sắp tới, về những việc phải làm trong năm mới. Ấm áp theo một cách rất riêng. Nhìn con, tự nhiên thấy quãng đường phía trước như được mở ra rộng hơn. Một năm dài đang chờ, với bao hy vọng lặng lẽ mà bền bỉ.
Chiều đến, vợ chồng anh Ba và chị gái ghé thăm. Và thế là… “sái quai hàm” thật sự! Chuyện đông, chuyện tây, chuyện kim cổ. Từ “ngày xưa ơi là xưa” cho đến chuyện hôm qua, chuyện hôm nay. Không e dè, không giữ kẽ. Cứ thế mà cười, mà nói, mà nhắc lại những kỷ niệm đã cũ nhưng chưa bao giờ cũ trong lòng.
Có những tiếng cười vang lên nghe mà thấy cả một trời Tết ở trong đó. Có những câu chuyện tưởng chỉ để vui thôi, nhưng lại làm mình nhận ra: còn được ngồi bên nhau, còn được nói cười rôm rả, còn được nhắc tên nhau trong yêu thương – ấy đã là may mắn lớn nhất của một năm.
Thời gian ngày Tết không dư dả, ai rồi cũng phải về với gia đình nhỏ của mình. Nhưng chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để cảm nhận trọn vẹn hương vị của Tết: Là sum vầy. Là tiếng cười. Là niềm tin rằng năm mới sẽ sáng hơn, nhẹ hơn, và đầy ắp điều tốt đẹp.
Một ngày cười mỏi cả hàm – mà lòng thì nhẹ tênh. Mong cho cả năm cũng rộn ràng và ấm áp như thế.